Suy Niệm Chúa Nhật Tuần IV Mùa Chay C

Thứ Bảy, 30-03-2019 | 17:10:17

Lời Chúa: Lc 15,1-3.11-32

Khi ấy, những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng; thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Người kia có hai con trai. Đứa em thưa với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con’. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó, và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ cặn bã heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó hồi tâm lại và tự nhủ: ‘Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói. Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha” ‘. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu… Người con trai lúc đó thưa rằng: ‘Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa’. Nhưng người cha bảo đầy tớ: ‘Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng: vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất, nay lại tìm thấy’. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.

“Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: ‘Đó là em cậu đã trở về, và cha cậu đã giết bê béo, vì thấy cậu ấy về mạnh khoẻ’. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: ‘Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó’. Nhưng người cha bảo: ‘Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy’ “.

 

Suy Niệm

Tại sao chúng ta cứ bám vào tội lỗi của mình? Đoạn Tin Mừng trên xuất phát từ câu chuyện Người Con hoang đàng. Chúng ta nên biết rõ câu chuyện này. Người con đã quyết định rời bỏ cha mình và lấy phần gia tài thừa kế. Anh ta đã tiêu hao hết số tiền đó cho một cuộc sống tội lỗi. Khi hết tiền, anh ta rơi vào tình cảnh túng thiếu ghê gớm. Vậy anh ấy đã làm gì? Anh ấy đã tỉnh lại!

Chỉ riêng dòng này thôi cũng đáng để chúng ta suy ngẫm. Đầu tiên, cho chúng ta thấy những gì xảy ra với một người rơi vào một cuộc sống tội lỗi. Trong trường hợp này, người con trai cuối cùng đã gặt hái hậu quả tội lỗi của mình. Anh ta thấy rằng tội lỗi của mình đã khiến anh ta nghèo khổ và cô đơn. Anh ấy không biết quay đầu lại ở đâu. Và mặc dù tội lỗi của chúng ta có thể không đến mức như người con trai này, nhưng tất cả chúng ta sẽ trải nghiệm những ảnh hưởng trống rỗng của tội lỗi chúng ta gây ra, giống như người con trai này đã làm.

Ý nghĩa sâu sắc mà chúng ta có thể có từ người con trai này là anh ta đã đi loanh quanh. Một cách cụ thể qua việc “hồi tâm” anh ta nhận ra hai điều quan trọng. Điều thứ nhất, anh nhận ra rằng mình đáng giá hơn một cuộc sống khốn cực. Không ai phải sống một cuộc sống nghèo khó và trống rỗng. Do đó, qua việc hiểu rõ phẩm giá của chính mình, anh ta nhận ra rằng mình được dựng nên còn ý nghĩa hơn nhiều.

Điều thứ hai, anh biết mình có thể quay về với cha anh ta. Thật là một phúc lành cho anh ta nhận biết điều này. Lý do anh ta biết anh có thể quay về với cha mình là vì cha anh ta rõ ràng yêu anh ta bằng một tình yêu vô điều kiện. Lòng thương xót trong lòng người cha mạnh mẽ đến mức người con trai nhận thức được điều đó, Và nhận thức này đã làm cho anh ta tự tin để quay về với cha.

Hôm nay chúng ta hãy suy ngẫm về hành động kép này. Người con trai nhìn thấy sự khốn khổ của mình và cũng nhận thấy cha mình là người mà anh ta có thể tự tin quay trở về. Chúng ta phải cố gắng làm điều tương tự trong cuộc sống của chúng ta. Cha trên trời sẽ không bao giờ từ chối chúng ta. Bất kể chúng ta đã làm gì hay chúng ta đã bỏ đi bao xa, tình yêu Chúa Cha vẫn hoàn hảo, vẫn không ngừng, vẫn vô điều kiện và luôn luôn mời gọi chúng ta. Ngài vẫn luôn sẵn sàng gạt bỏ mọi lỗi lầm chúng ta đã phạm, nếu chúng ta chỉ tin tưởng vào Ngài. Hãy hồi tâm nhìn nhận tội lỗi của mình! Hãy từ bỏ tội lỗi, hãy ăn năn sám hối và tin tưởng vào lòng thương xót của Thiên Chúa.

Cầu Nguyện  

Lạy Chúa, tội lỗi của chúng con đã làm cho tâm hồn chúng con khô cằn và trống rỗng. Chúng con  thấy rõ sự khốn khổ và đau đớn bắt nguồn từ những lựa chọn tội lỗi mà chúng con đã làm. Lạy Chúa, xin giúp chúng con hồi tâm và quay trở về với Chúa hầu thoát khỏi mọi tội lỗi. Xin giúp chúng con nhận thấy rằng lòng thương xót của Chúa lớn hơn nhiều so với bất cứ điều gì chúng con đã làm. Chúng con cảm ơn Chúa vì tình yêu hoàn hảo của Chúa. Và chúng con sẽ quay về với Chúa. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài.

TTMV-DCCT chuyển dịch

Nguồn: http://mycatholic.life

Tags:

Giờ Lễ - Giải Tội

- Lễ Ngày Thường: 05g00; 06g00; 18g00

- Lễ Thứ 7: 5g00; 6g00; 14g00; 16g00;

- Lễ CN: Chiều T7: 18g30;CN: 05g00; 06g30; 08g00;10g00;15g30; 17g00; 18g30; 20g00.

- Lễ Mẹ Fatima ngày 13 mỗi tháng: 12h00

- Giải Tội: Thứ 2 - Thứ 7: Sáng: 8g00 - 10h30;

                                           Chiều: 14h - 16h30

Chia sẻ Lời ChúaXem hết

Bài giảng lễXem hết

Bài Giảng Hành HươngXem hết

Thước phim Mục vụXem hết

Tìm kiếm

Lễ Chúa nhật - Lễ Trọng - Lễ DCCTXem hết


Fatal error: Call to undefined function writePageCache() in /home/content/65/13968665/html/trungtammucvudcct.com/wp-content/themes/dcct/single.php on line 184