Vatican: Đừng để sợ hãi trong giải quyết khủng hoảng di dân

Thứ Năm, 25-05-2017 | 10:34:26

Khi đối phó với các phong trào di dân lớn và người di cư ngày nay, cần sử dụng “công cụ phân tích thích hợp hơn là để cho nỗi sợ hãi và lợi ích cá nhân chiếm ưu thế”.

Đó là thông điệp trọng tâm bài phát biểu của cha Michael Czerny linh mục dòng Tên, Thứ trưởng một bộ mới của Vatican, Bộ Phát triển Con Người Toàn diện, trước một sự kiện được tổ chức bởi Đại sứ quán thường trực của Toà Thánh tại LHQ ở New York hôm thứ Hai.

Sự kiện này, cùng với sự thúc đẩy của Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế, Caritas Quốc tế và Trung tâm Nghiên cứu Di dân của New York đã diễn ra trong phiên họp thứ hai không chính thức của Hiệp ước Toàn cầu về “Giải quyết các cuộc di cư lớn và di dân”

Trong bài trình bày, Cha Czerny – người của Ủy ban mới trực thuộc trực tiếp Đức Giáo hoàng Phanxicô – đã nói về những lý do thúc đẩy các phong trào di dân và người tị nạn hiện tại, phức tạp, mà ít người có thể phủ nhận “đã trầm trọng đến mức khủng hoảng”, ông nói.

Ông nói tiếp, “cách thức trung thực, toàn diện và hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề di dân cưỡng bức là đảm bảo giữ gìn tất cả các quyền về phẩm giá, hòa bình và an ninh ở nước họ “.

Nói về nguyên nhân khiến nhiều người buộc phải chạy trốn khỏi quê hương, Cha Czerny đã chỉ ra rằng cần phải ngừng bán vũ khí cho các quốc gia xung đột, chấm dứt việc khai thác vô lý các lãnh thổ và các nguồn lực, và mở ra những “kênh mới và dễ tiếp cận cho việc tị nạn và di dân hợp pháp”.

Sau đây là bài phát biểu đầy đủ của Cha Michael Czerny, Đại diện Tòa Thánh tại sự kiện bên cạnh về: “Đảm bảo giữ gìn các quyền về phẩm giá, hòa bình và an ninh ở đất nước gốc của họ”.

Quyền ở lại

Thật là vinh dự khi được nói chuyện bên cạnh Sự kiện Tổ chức thường trực của Tòa Thánh tại Liên hợp quốc, cùng với Ủy ban Di dân Công giáo Quốc tế (ICMC), Caritas Quốc tế và Trung tâm Nghiên cứu Di dân của New York (CMS) trong một phiên họp thứ hai không chính thức,định vị các động lực của di dân. Xin cám ơn vì có cơ hội chia sẻ sự hiểu biết và phát triển cam kết chung.

Đây cũng là một đặc ân để phát biểu nhân danh Ủy ban mới của Tòa Thánh về Phát triển Toàn Diện Con Người. Bộ phận này dành riêng cho sự phát triển toàn diện của toàn thể nhân loại và của mỗi người “và chú ý đặc biệt đến các vấn đề phù hợp với nhu cầu của những người bị buộc phải trốn khỏi quê hương hoặc vô gia cư.”

Cuối cùng, tôi rất vui khi phát biểu nhân danh Bộ Di trú & Người Tị nạn, nhiệm vụ của họ là giúp đỡ Giáo Hội, các nhà lãnh đạo và các thành viên và nhiều nhóm khác, đồng hành cùng những người buộc phải chạy trốn trong từng giai đoạn của hành trình: Nơi nguyên quán, trong quá trình di cư, tại điểm đến, và cuối cùng là khả năng trở về của họ. Giáo hoàng Phanxicô cho rằng đồng hành có nghĩa là chào đón, bảo vệ, thúc đẩy và hội nhập. Kích hoạt bốn động từ này sẽ đi xa hơn trong việc thực hiện lời hứa của Tuyên bố New York và mục đích của các Hiệp ước Toàn cầu.

Rất ít người có thể phủ nhận rằng các phong trào người tị nạn và di cư ngày nay rất phức tạp, thường là rối loạn, không thể dự đoán và nguy hiểm; đã trầm trọng đến mức khủng hoảng; Dường như sẽ tiếp tục cho dù không gia tăng; và hiện là một vấn đề hoặc chủ đề đáng báo động nhất. Họ dường như hỗn loạn tâm trí với thống kê báo động và bị lấp đầy trí tưởng tượng bởi những hình ảnh đau buồn.

Để đối phó với sự xáo trộn lớn ngày nay một cách có trách nhiệm, bước đầu tiên là sử dụng các công cụ phân tích thích hợp, hơn là để cho nỗi sợ hãi và lợi ích cá nhân chiếm ưu thế. Khi kiểm tra kỹ hơn, có nhiều điều để đánh giá cao chứ không phải là sợ hãi, và nhiều điều để làm với nhau hơn là từ chối hoàn toàn. Vì những lý do rất hợp lý, mọi người chọn cách liều lĩnh cuộc sống của họ trong một hành trình nguy hiểm để hy vọng vào điều kiện sống tốt hơn trong quốc gia nơi đến. Toàn bộ viễn tượng thế giới được tạo thành từ hàng triệu hoàn cảnh riêng. Mỗi tình huống thể hiện một thực tế cụ thể mà việc áp dụng các quyền cơ bản, và việc bảo vệ những quyền đó luôn phải là một ưu tiên. Thách thức này đòi hỏi chúng ta phải kiên định về mục tiêu và lòng trung thành với các giá trị sâu sắc của chúng ta. Hãy để những điểm này là dấu hiệu của phiên họp chủ đề hiện tại và thực sự của toàn bộ tiến trình Hiệp ước.

Mọi người đều muốn các luồng di cư được “an toàn, trật tự và bình thường”; Báo cáo của Sutherland kêu gọi họ “quản lý” hoặc tốt hơn,  “quản trị”. Nhưng những giá trị này có thể dễ dàng, nếu không để ý, giảm thiểu thành việc kiểm soát, kiểm soát quốc gia. Kiểm soát, chỉ là một chiều kích hợp pháp, không thể thực hiện được bằng cách bỏ qua các yếu tố thiết yếu khác, nhiều trong số các yếu tố đó được thể hiện bằng quyền tồn tại. An ninh con người được ưu tiên hơn an ninh quốc gia.

Phiên họp thứ hai theo chủ đề không chính thức hiện nay, sáng suốt tìm cách xác định “các tác nhân tạo ra hoặc làm trầm trọng thêm các dòng di chuyển lớn”. Nó được định hướng từ Khoản 43 của Tuyên bố New York:

Chúng ta sẽ phân tích và đối phó lại các nhân tố, bao gồm các quốc gia bản xứ, đóng vai chính hoặc đóng góp tạo nên các cuộc di cư lớn. Chúng ta sẽ hợp tác để tạo điều kiện cho phép cộng đồng và cá nhân sống trong hòa bình và thịnh vượng ở quê hương của họ. Di cư phải là một sự lựa chọn, chứ không phải là điều cần thiết. Chúng ta sẽ tiến hành các biện pháp nhằm thực hiện Chương trình Nghị sự 2030 về Phát triển Bền vững với mục tiêu xoá đói giảm nghèo và khôi phục mối quan hệ đối tác toàn cầu vì sự phát triển bền vững, thúc đẩy các xã hội hòa bình và hòa bình dựa trên nhân quyền quốc tế và pháp quyền, Tạo điều kiện cho sự tăng trưởng kinh tế cân bằng, bền vững và tăng khả năng làm việc, chống suy thoái môi trường và đảm bảo đáp ứng hiệu quả đối với thiên tai và tác động tiêu cực của biến đổi khí hậu.

Di cư sẽ “trật tự, an toàn, bình thường và có trách nhiệm” (đoạn 16) khi người ta thực sự tự do ở lại. Để biến di cư ngày nay trở thành một sự lựa chọn, không chỉ là điều cần thiết, mà là một thách thức lớn. Dường như phụ thuộc vào, chẳng hạn như, không kém gì việc thực hiện đầy đủ các Mục tiêu Phát triển Bền vững và Hiệp định Khí hậu Paris. Để thúc đẩy và định hướng một nỗ lực phối hợp toàn cầu, chắc chắn sẽ có một la bàn đáng tin cậy, một sự chia sẻ hướng đi. Đây là những gì Phái đoàn Tòa Thánh và các tổ chức bảo trợ khác muốn đưa ra dưới tiêu đề đơn giản là “Đảm bảo giữ gìn tất cả các quyền về phẩm giá, hòa bình và an ninh ở nước họ”.

Xây dựng và quảng bá quyền ở lại bắt nguồn từ niềm tin của Giáo Hội và trong giáo huấn xã hội của mình. Thay vì đặt trọng tâm vào việc kiểm soát, việc thúc đẩy quyền tồn tại là một cách sâu hơn và thiết thực hơn để giải quyết các nguyên nhân gốc rễ. Đây là niềm tin của chúng tôi: để ngăn chặn sự di dân cưỡng bức, không tự nguyện và mất trật tự, điều này chắc chắn sẽ chuyển thành di dân không quản lý được hoặc không thể di chuyển được, cần phải khẳng định lại quyền được ở lại quê hương của mình và sống ở đó trong nhân phẩm, hòa bình và an ninh . Quyền duy trì bao gồm việc tiếp cận với lợi ích chung, bảo vệ nhân phẩm và tiếp cận phát triển con người bền vững.Đây là những quyền được đảm bảo có hiệu quả tại quốc gia của mình và bởi quốc gia của mình. Với những đảm bảo, sau đó, di cư có thể bắt nguồn từ tự do lựa chọn.

Và do đó chủ đề của sự kiện bên lề này: quyền được ở lại chỗ cũ là cơ sở không thể thiếu hoặc điều kiện để lựa chọn tự do di cư. Quyền ở lại là trước, sâu hơn và rộng hơn, quyền di cư. Quyền ở lại thực sự giải quyết được những động lực di dân buộc mọi người phải bỏ nhà cửa và đất nước của họ và đóng góp vào những dòng chảy di cư hỗn độn, không thể đoán trước và nguy hiểm.

Động lực dẫn đến di cư

Vì vậy, điều gì ép buộc di cư? Điều gì thuyết phục mọi người rằng cần thiết và khẩn cấp để chạy trốn? Những người di dân bị cưỡng bức bởi những điều tệ hại bắt buộc người ta phải chạy trốn vì cuộc sống của họ và / hoặc tương lai của con họ có nguy hại nghiêm trọng. Các điều kiện đã trở nên tồi tệ hơn và bây giờ trở nên không thể, không đảm bảo cơ sở gì có thể dự đoán cho tương lai tốt hơn.

Theo đó, để đảm bảo cho di dân nhập cư một cuộc hành trình an toàn, có trật tự và hội nhập khi đến nơi là tốt. Nhưng giúp họ vẫn ở nhà, nơi mà, quả thật, đại đa số muốn ở lại thì thậm chí còn tốt hơn và cơ bản hơn. Vậy điều gì thúc đẩy di cư không tự nguyện?

Dựa trên các kinh nghiệm về di cư, chúng ta hãy nhìn vào các động lực khi mọi người thực sự trải nghiệm chúng. Quyết định rời khỏi nơi ở là một quyết định rất khó khăn. Nó có thể được gây ra bởi cái gì đó không thể đoán trước như thiên tai (trận động đất, lốc xoáy, v.v…); Tình trạng tàn phá, những mối nguy hiểm và những đau khổ tiếp theo khiến người ta từ bỏ khu vực.

Trong các trường hợp khác, điều kiện sống dần dần trở nên khó khăn và nguy hiểm hơn, do thiếu công việc, tổ chức tội phạm, tham nhũng, vv. Những nguyên nhân đó thường nhiều mặt. Ví dụ, các quốc gia quá nghèo để cung cấp công việc ổn định, dễ bị tổn thương trước những biến đổi khí hậu. Chiến tranh và xung đột, khủng bố và chế độ độc tài là các nguyên nhân liên quan đến nhau có thể làm trầm trọng thêm những điều kiện sống bấp bênh.

Trên thực tế, đa số những người bắt buộc [phải trở thành] người nhập cư tránh di tản quá xa. Họ chọn một nơi ẩn náu tương đối quen thuộc (khí hậu, ngôn ngữ, văn hoá, v.v …) và họ chắc chắn sẽ quay trở lại ngay khi có điều kiện cho phép.

Tình trạng nghèo đói và cuộc sống vô nhân đạo, không có nước, thức ăn và vệ sinh, chăm sóc sức khoẻ và các cơ sở hạ tầng cần thiết khác là những kinh nghiệm đẩy mọi người đi. Những tình huống như thế, chúng ta tự nhiên nhận ra, không phù hợp với cuộc sống của con người. Hơn nữa, phát triển cá nhân và gia đình dường như hoàn toàn vượt khỏi tầm tay. Người di cư trẻ em bỏ trốn thường bỏ chạy bạo lực hoặc bất an, và chuyến đi của họ thể hiện sự thiếu bảo vệ, giáo dục và vì thế mà không có tương lai.

Vì thế, những động lực thúc đẩy người ta chạy trốn bao gồm xung đột và chiến tranh, bách hại, độc tài, nạn đói, các biến đổi thời tiết tàn phá và thiên tai …. Trình bày những nguyên nhân dựa trên kinh nghiệm này để phân tích, sau đó, các khoa học xã hội khám phá ra nguyên nhân hệ thống hoặc các nguyên nhân đằng sau những đau khổ và mất an ninh của người dân.

Các nguyên nhân hệ thống hoặc cơ bản trong số các nguyên nhân có hệ thống và có thể là đứng đầu trong danh sách là những bất bình đẳng ngày càng tồi tệ của thế giới hoặc những bất cân xứng kinh tế. Lợi ích của các nước phát triển từ các doanh nghiệp đa quốc gia khổng lồ, và các tập đoàn tài chính có ảnh hưởng quyết định đến lợi tức của họ. Vì sự giàu có và ra quyết định tập trung ở những nơi khác, cái gọi là các nước đang phát triển phải chịu đựng những điều kiện sản xuất và thương mại không thuận lợi như vậy, không mang lại lợi ích cho người lao động và gia đình họ.

Với lập trường phê bình rõ ràng của mình, Đức Giáo Hoàng giải thích: “’Vì vậy, chúng ta cần phải tìm ra những cách thế để mọi người có thể hưởng lợi từ trái đất, không chỉ để tránh khoảng cách ngày càng xa giữa những người giàu có hơn và những người phải hài lòng với những mảnh vụn, nhưng trên tất cả là bởi vì đó là một vấn đề về công lý, bình đẳng và tôn trọng mọi người’.  Một nhóm cá nhân không thể kiểm soát được một nửa tài nguyên của thế giới. Chúng ta không thể cho phép mọi người và toàn bộ các dân tộc chỉ có quyền thu thập những mảnh vụn còn lại.”

“Đảm bảo công lý có nghĩa là hòa hợp lịch sử với tình hình toàn cầu hoá hiện tại của chúng ta mà không duy trì tư tưởng khai thác con người và nơi chốn, hậu quả của sự sử dụng bất cần đạo lý nhất của thị trường để nâng cao phúc lợi cho một số ít người. Như Đức Giáo hoàng Bêneđictô đã khẳng định, tiến trình giải phóng dân chủ đã bị trì hoãn ‘vì những hình thức thực dân mới và tiếp tục phụ thuộc vào quyền lực nước ngoài cũ và mới, và vì thiếu trách nhiệm nghiêm trọng trong những nước đã giành được độc lập’. Tất cả sẽ phải đền bù lại.”

Vì vậy, các nguyên nhân cơ bản hoặc nguyên nhân hệ thống bao gồm sự không đối xứng về kinh tế thế giới, các quá trình giải phóng không thành công, sự phụ thuộc về kinh tế và chính trị, tham nhũng và quản trị kém, sự thống trị của các công ty đa quốc gia, sự thiếu thốn hoặc phát triển nguồn lực, thay đổi khí hậu …

Hy nhớ hai cấp độ – những kinh nghiệm trực tiếp và các nguyên nhân cơ bản, chúng ta hãy xem xét làm thế nào để giải quyết các nguyên nhân, nếu không được giải quyết, chắc chắn sẽ buộc mọi người rời khỏi nhà của họ.

Dài hạn

a) Phát triển bền vững và hòa nhập: Tình trạng nghèo đói là nguyên nhân của sự thiếu vắng, không chỉ những yếu tố cần thiết mà còn của tất cả các triển vọng cải thiện. Sự nghèo đói này chỉ có thể được giải quyết bằng cách thúc đẩy phát triển bền vững và hòa nhập ở các nước nguyên quán, theo nguyên tắc bổ trợ. Để ủng hộ, theo lời của Đức Giáo hoàng Phanxicô, “các quá trình phát triển và con đường hoà bình ở những quốc gia mà những anh chị em này đang chạy trốn hoặc bỏ lại phía sau để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn”.

b) Hỗ trợ phát triển phải hướng đến và bao gồm người nghèo. “Có hàng triệu con trai và con gái của Giáo Hội đang sống trong cộng đồng người Do Thái hoặc đang quá cảnh, đang đi về phía Bắc để tìm kiếm những cơ hội mới. Nhiều người trong số họ đã bỏ lại nguồn gốc của họ để có thể đương đầu với tương lai, ngay cả trong những điều kiện bí mật có liên quan đến nhiều rủi ro; Họ làm việc này để tìm kiếm “ánh sáng xanh” mà họ coi như là hy vọng. Vì vậy, nhiều gia đình bị tách lìa; Và hội nhập vào một “đất hứa” nghĩa là không phải lúc nào cũng dễ dàng như một số người tin tưởng.

c) Giảm quan tâm đến việc phân bổ và hỗ trợ quốc tế: Một động lực lớn thứ hai là (ab) việc sử dụng các khoản hỗ trợ ở nước ngoài để tăng cường lợi ích và lợi thế của các nước tài trợ. Các chương trình hợp tác quốc tế phải được giải phóng khỏi lợi ích của nhà tài trợ. Một cách hiệu quả để làm việc này là thu hút sự tham gia của cộng đồng địa phương nghèo vào làm nhân vật chính tích cực và thực sự thúc đẩy lợi ích của họ – nói cách khác, thăng tiến con người, trước khi họ buộc phải xem xét trở thành người di cư!

Trung hạn

a) Tăng cường các quy trình trong khu vực như lưu thông tự do của người lao động và thành lập các điều lệ về di dân và người tị nạn khu vực: “Hợp tác để tạo ra các nguồn công việc xứng đáng, ổn định và dồi dào, cả ở nơi xuất xứ và nơi đến, Sau này, cho cả người dân địa phương và người nhập cư. Nhập cư phải tiếp tục là một nhân tố quan trọng trong phát triển. “

b) Tăng cường quá trình dân chủ hoá: “Nhà nước không cần phải có những đặc điểm giống nhau ở khắp mọi nơi: sự hỗ trợ nhằm tăng cường các hệ thống hiến pháp yếu kém có thể dễ dàng đi kèm với sự phát triển của các thể chế chính trị khác, có tính chất văn hoá, xã hội, bên cạnh Nhà nước. Việc thể hiện quyền lực chính trị ở cấp địa phương, quốc gia và quốc tế là một trong những cách tốt nhất để hướng tới quá trình toàn cầu hoá kinh tế. Đây cũng là cách để đảm bảo rằng nó không thực sự làm suy yếu nền tảng của nền dân chủ. “

c) Đẩy mạnh các hiệp định song phương và đa phương về di cư và tị nạn: “Cần có hành động quyết đoán và xây dựng hơn, dựa vào một mạng lưới hợp tác toàn cầu, dựa trên việc bảo vệ phẩm giá và tính trung tâm của mọi người. Điều này sẽ dẫn tới hiệu quả hơn trong cuộc chiến chống lại nạn buôn người hèn mạt và tội phạm, vi phạm các quyền cơ bản, và mọi hình thức bạo lực, áp bức và nô lệ “.

Ngắn hạn

a) Ngừng bán vũ khí cho các quốc gia đang có xung đột nội bộ hoặc quốc tế đang diễn ra (hoặc có tiềm năng) “Ngày nay, các nạn nhân còn quá nhiều… Làm thế nào có thể như thế? Bởi vì trong thế giới ngày nay, đằng sau hậu trường, có những mối quan tâm, các chiến lược địa chính trị, ham muốn tiền bạc và quyền lực, và việc sản xuất và bán vũ khí, mà dường như rất trầm trọng! “

b) Giảm việc khai thác vô đạo đức đất đai và các nguồn lực: “Nhiệm vụ đầu tiên là đặt nền kinh tế phục vụ nhân dân. Con người và tự nhiên không được để phục vụ tiền bạc. Hãy để chúng ta nói KHÔNG cho một nền kinh tế của sự loại trừ và bất bình đẳng, nơi các quy tắc tiền, chứ không phải là dịch vụ. Nền kinh tế tiêu diệt. Kinh tế loại trừ. Nền kinh tế đó đã tàn phá Trái đất Mẹ.”

c) Mở ra các kênh mới và dễ tiếp cận cho việc tị nạn và di cư hợp pháp: “Đối với người di cư, tôi sẽ yêu cầu xem xét lại pháp luật về di dân, vì vậy, trong khi tôn trọng quyền và nghĩa vụ lẫn nhau, nó có thể phản ánh sự sẵn sàng chào đón người di cư và hội nhập. Cần quan tâm đặc biệt đến các điều kiện cư trú hợp pháp, vì phải sống lẩn trốn có thể dẫn đến hành vi phạm tội. “

Phần kết

Cuối cùng, chúng ta hỏi: Làm thế nào có thể kiểm soát được các luồng di cư, kiểm soát và quản lý, nếu chúng được điều khiển bởi bất bình đẳng và bất công? Sau khi xem xét các động lực và kinh nghiệm, chúng ta thấy rằng các luồng di cư bất định, không dự báo được và nguy hiểm là một thước đo đáng tin cậy của sự bất công. Thật vậy, chúng được liên kết, trong tỷ lệ nghịch: khi công lý và sự bình đẳng giảm đi, di cư bắt buộc hoặc “chiều hướng” sẽ tăng lên.

Để đáp lại, chúng tôi đã xem xét quyền được ở lại. Cách trung thực, toàn diện và hiệu quả nhất để giải quyết các động lực của việc di dân cưỡng bức để đảm bảo giữ gìn tất cả các quyền về phẩm giá, hòa bình và an ninh ở nước họ.

ĐGH Phanxicô tổng kết chủ đề của chúng ta một cách dứt khoát: “Việc khuyến khích con người của di dân và gia đình họ bắt đầu với cộng đồng quê quán của họ. Đó là nơi khuyến khích như vậy nên được đảm bảo, kết nối với quyền có thể di cư, cũng như quyền không bị hạn chế để di cư, đó là quyền được tìm kiếm trong quê hương mình những điều kiện cần thiết để sống một đời sống xứng đáng. Để đạt được mục tiêu này, cần phải khuyến khích các nỗ lực dẫn tới việc thực hiện các chương trình hợp tác quốc tế, không có lợi ích của đảng phái, và các chương trình phát triển xuyên quốc gia, trong đó người nhập cư là những nhân vật chính tích cực.”

Tịnh Trí Thiên chuyển ngữ (dcctvn.org)

Tags:


Fatal error: Call to undefined function writePageCache() in /home/content/65/13968665/html/trungtammucvudcct.com/wp-content/themes/dcct/single.php on line 184